Tiên đan
- 11 hours ago
- 3 min read
NMH
13-02-2026

Đã ai thấy Bói Cá nằm ngửa trên bãi cỏ chưa? Chim mà nằm ngửa thì thường là toi rồi. Nhưng cũng có ngoại lệ.
Hôm nay, Trang Tử thấy Bói Cá nằm ngửa trên bãi cỏ nhưng toàn thân vẫn sinh động. Ông tiến đến xem thì thấy mắt Bói Cá trợn lên, mỏ không khép lại được. Bụng chướng như vừa nuốt cả quả trứng gà. Tất nhiên là Bói Cá không ăn trứng gà. Bói Cá chứ có phải Diều Hâu đâu!
Trang lấy một lọ trong tay nải ra, đổ ra 3 viên thuốc nhỏ màu đỏ, rồi nhét vào cổ họng Bói Cá. Sau đó, ông ta nhỏ vài giọt nước trong lành vào miệng Bói Cá. Một lát thấy Bói Cá chẹp chẹp mỏ, rồi nhắm mắt. Ngủ ngáy ri ri nửa canh giờ, Bói Cá tỉnh dậy, nhìn Trang Tử nửa biết ơn, nửa tháng phục.
Bói Cá nói: “Người đời bảo tiên đan Đạo Giáo là vạn năng, quả nhiên không sai. Thầy Trang vừa cứu tôi từ cõi âm ty địa ngục về. Nay lại thấy khỏe, mà còn chưa biết mình mắc chứng gì?!”
Trang Tử: “Ngươi ăn cá quá đà nên bị bội thực, chứ bệnh tật gì đâu. Nhìn bụng xem!”
Bói Cá nhìn thì thấy quả nhiên bụng đã xẹp. Chắc do tiên đan nên hỏi: “Tiên đan của Trang Tử là thứ thần thánh gì vậy?”
Trang cười: “Dễ mà, chế từ cái quả màu đỏ trên cây kia kìa. Ngươi chẳng đậu trên đó suốt đấy sao.”
Bói Cá nhìn theo thì thấy đúng là cây quen thuộc. Không ngờ lại là thần dược.
[...]
Bẵng đi mấy hôm, Trang Tử lại thấy Bói Cá nằm lăn quay trên bãi cỏ. Nhưng lần này bụng không chướng, mà chân cánh duỗi, mắt nhắm nghiền, mỏ ngậm nhưng lại ư ử phát ra thứ tiếng ngoằn nghèo, kỳ quái...
Trang nhìn biết sự tình, lại lấy ra một lọ xanh, mấy viên màu xanh, bỏ vào miệng Bói Cá, rồi lại nhỏ mấy giọt nước...
Một lát sau, Bói Cá hết rên rỉ, chân cánh co lại, rồi tỉnh hẳn.
Bói Cá lại hỏi Trang Tử về tiên đan. Trang bảo đó chẳng qua là viên bột cá. Chả là do Bói Cá ăn quả đỏ chín quá đã sinh ra rượu nên bị say rượu. Bột cá chữa say rượu. Vậy thôi.
Hiểu ra khiến BC thắc mắc: “Sao mà Trang Tử lại biết trước mà luôn có tiên đan sẵn?”
Trang đáp: “Bọn người ngày nay có tí của cải, bị thế này suốt. Tham ăn, ganh đua nhau ăn đủ thứ, chướng bụng lâu ngày, nơi nơi đều thế. Đua nhau ăn rồi lại ép nhau uống rượu để tỏ vẻ sành điệu. Thế là cả lũ lại say mèm, bò cả ra cống mà nôn... Ngày nào, nơi nào cũng đầy rẫy chuyện này, đâu có gì lạ.”
Bói Cá gật gù, hỏi tiếp: “Nhưng mà sao thầy không chữa cho họ mà lại chữa cho tôi?”
Trang Tử:” Ngươi bị 2 lần đều do không biết mà mắc phải. Sẽ chỉ bị một lần. Bọn người lại rất khác. Chúng nó biết ăn no là bội thực, cũng biết uống rượu là bị say mèm. Nhưng vì thói khoa trương, đua đòi, cứ lặp đi lặp lại suốt. Đó là tự sát. Tiên đan chỉ chữa được cho kẻ muốn sống, không cứu được kẻ muốn chết.”
References
[1] Vuong QH. (2024). Wild Wise Weird. https://books.google.com/books?id=N10jEQAAQBAJ
[2] Zhuang Zhou. (1964). Zhuangzi.
[3] Nguyen MH. (2025). Kingfisherish Wandering. https://www.amazon.com/dp/B0FVLLLXNW/
